Chương 51

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 51

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ưm a…” Thẩm Vân Hề đột nhiên bị đánh úp, cơ thể cô mềm nhũn dựa vào lồng ngực rộng lớn sau lưng.

Tay Thành Ngự ghì chặt đầu gối cô, eo hông kịch liệt đâm thọc vào hoa huyệt, Thẩm Vân Hề bị nảy lên theo động tác của cậu, chỉ đành bám chặt vào tay Thành Ngự để tránh bị ngã.

Côn thịt đâm vừa mạnh vừa sâu vào tiểu huyệt, khoái cảm từng tầng chồng chất, trong đầu cô giờ đã là một mảnh hỗn độn, từng tiếng rên rỉ yêu kiều không ngừng vang lên.

Thành Ngự đột nhiên dừng lại, Thẩm Vân Hề bất mãn hừ hai tiếng.

“Có muốn tiếp tục không?” Thành Ngự dùng sức đâm một cái, vừa lòng nghe thấy tiếng rên rỉ của cô, cậu nở nụ cười xấu xa, “Nhìn gương kìa.”

Thẩm Vân Hề hé mắt nhìn về phía gương, trong gương là thiếu nữ đang mở chân rộng sang hai bên, nơi riêng tư gắn kết chặt chẽ với thiếu niên, côn thịt thô to ẩn hiện, hai túi tinh hoàn vừa nặng vừa lớn đang va chạm với mông cô.

Mặt Thẩm Vân Hề lập tức đỏ bừng, cảm giác như cả người đang bị thiêu đốt, còn nóng bỏng hơn nhiều so với chỗ đó của cậu.

Thành Ngự cười trầm thấp, tiếp tục xâm chiếm thiếu nữ.

“Bảo bối, tiếp tục nhìn.”

Thẩm Vân Hề vừa xấu hổ vừa tức giận, không dám nhìn thẳng vào gương, cô nhắm mắt cắn môi, nhưng những tiếng rên rỉ đứt quãng lại tràn ra theo động tác kịch liệt của Thành Ngự.

Mật dịch phun trào, hai người thở gấp, nơi giao hợp của bọn họ đã sớm ướt đẫm.

Thành Ngự nhìn gương, thiếu nữ vô lực dựa vào lòng cậu, toàn thân cô nhiễm một tầng hồng nhạt, mắt đào hoa mê người nhắm chặt, lông mi như cánh bướm đang rung động, răng cắn chặt môi đỏ, từng tiếng rên rỉ yêu kiều khiến cậu mê đắm tràn ra khỏi miệng, cặp vú trắng nõn đầy đặn không ngừng nảy lên tạo ra nhũ sóng mê người, côn thịt đang ra ra vào vào trong mật huyệt ướt nóng, cánh hoa non mềm theo động tác thô lỗ của cậu bị đẩy sang hai bên.

Cô đang cắn chặt cự vật, mút lấy nó, cậu điên cuồng kích thích, va chạm kịch liệt, hô hấp càng ngày càng thô nặng, bọn họ từng bước lên đỉnh dục vọng.

Điện thoại

Thành Ngự mặc áo ngủ cho Thẩm Vân Hề, bản thân choàng một chiếc áo tắm rồi ôm cô ra ngoài.

Đêm đã khuya, hơn 12 giờ đêm, bình thường ba mẹ cậu nửa tiếng sau sẽ trở về.

Trên tường có một chiếc đèn ngủ đang sáng, ánh sáng vàng nhạt trên đỉnh đầu tạo thành một chiếc bóng đen.

Mí mắt Thẩm Vân Hề hơi híp lại, Thành Ngự cúi người đặt cô lên giường, đắp chăn cẩn thận cho cô.

Có một lọn tóc rơi trên môi Thẩm Vân Hề, cậu nhẹ nhàng lấy ra, yên lặng nhìn cô vài giây, ngồi dậy chuẩn bị tắt đèn rồi về phòng mình.

Thẩm Vân Hề đột nhiên duỗi tay nắm lấy cánh tay cậu.

“Sao thế?” Tay Thành Ngự nắm lấy bàn tay nhỏ mềm mại, quay đầu nhìn về phía cô.

“Cậu đi đâu?”

Giọng Thẩm Vân Hề mềm mại, có chút ủ rũ, cánh môi không tự giác trề ra, có một loại cảm giác yếu ớt ỷ lại, giống như nên ôm cô vào lòng rồi cùng nhau ngủ.

Đáy lòng Thành Ngự mềm đến rối tinh rối mù, cúi đầu, trán dán lên trán cô, sau đó yêu thương mà hôn lên chóp mũi tinh xảo.

“Tớ không đi, nghe lời, nhắm mắt lại.”

Giọng nói trầm thấp có chút khàn, Thẩm Vân Hề bị cảm giác buồn ngủ đánh úp, ngoan ngoãn nhắm mắt lại.

Thành Ngự khẽ hôn lên mí mắt cô, nỉ non, “Bảo bối, ngủ đi.”

Thẩm Vân Hề dần tiến vào mộng đẹp.

Sau khi nghỉ đông, học sinh lại quay trở lại trường, chính thức bước vào những ngày đếm ngược trong kỳ thi đại học.

Từng ngày trôi qua rất nhanh, lịch trên vách tường phòng học cũng xé đi từng tờ một, cuối cùng đã ít ỏi không còn mấy tờ.

Không khí trong phòng học cũng ngày càng nghiêm túc, áp lực đến mức có chút đáng sợ.

Thời gian như một con ngựa, chạy như bay mà qua.

Rất nhanh đã tới ngày nghỉ.

Ba ngày sau sẽ bắt đầu thi đại học.

Thẩm Vân Hề click mở điện thoại di động, lẳng lặng nhìn màn hình, do dự…..

Bình luận (0)

Để lại bình luận