Chương 52

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 52

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nên gọi một cuộc điện thoại, hay cứ chờ một cuộc điện thoại?

Cho dù mấy tháng nay khoảng hai tuần ba mẹ sẽ gọi tới, số lần đã nhiều hơn học kỳ 1 nhưng cô vẫn hy vọng lúc thi đại học sẽ có ba mẹ ở bên cạnh.

Cũng may Thẩm Vân Hề không do dự bao lâu thì tiếng chuông điện thoại vang lên.

Ngón tay cô nhanh chóng bấm nghe.

“Mẹ…..”

“Hề Hề…..”

Điện thoại truyền tới thanh âm vô cùng quen thuộc nhưng lại xa xôi.

Hai bên bỗng nhiên không hẹn mà cùng im lặng trong một nốt nhạc.

Sau đó lại không hẹn mà cùng mở miệng.

“Hề Hề…..”

“Mẹ……”

Lại lần nữa dừng lại một chút, Thẩm Vân Hề lên tiếng nhanh hơn trong sự chờ mong, “Mẹ nói trước đi.”

“Hề Hề, gần đây có khỏe không?”

“Khá tốt ạ.”

“Ba ngày sau là thi đại học, con có cảm giác thế nào? Có khẩn trương không? Vẫn ăn uống bình thường chứ?”

Ba câu hỏi liên tiếp, cảm giác mẹ còn khẩn trương hơn cô, Thẩm Vân Hề nhịn không được cười, thoải mái trả lời, “Mẹ yên tâm.”

“Cũng đúng, Hề Hề của chúng ta luôn nghe lời, sẽ không khiến mẹ phải nhọc lòng….. Con đã dự định thi vào trường nào chưa?”

“Tạm thời con vẫn chưa quyết định…..”

“Không sao, không cần vội, thi xong rồi chúng ta còn rất nhiều thời gian để suy xét, mấy ngày nay con phải thả lỏng, cũng không cần đọc sách, đừng nghĩ nhiều, giữ vững như bình thường là được rồi. Mẹ tin tưởng con nhất định có thể phát huy ngoài sức tưởng tượng!”

“Dạ!” Thẩm Vân Hề ngoan ngoãn gật đầu, đang muốn tiếp tục nói, mẹ cô lại lên tiếng trước, “Hề Hề, mẹ muốn xin lỗi con, ngày con thi đại học ba và mẹ đều có việc, không thể tới được…..”

Sau đó mẹ cô nói thêm vài câu, Thẩm Vân Hề không chú ý nghe, lỗ tai vọng lại bốn chữ ‘không thể tới được’.

Cô rũ mắt xuống, gian nan hỏi, “Vậy ba mẹ khi nào sẽ trở về?” Có phải đến cả ngày đầu tiên khai giảng đại học cô cũng phải đi một mình không?

Giọng cô buồn buồn, lí nhí không ra tiếng.

“Chắc khoảng mười mấy ngày nữa, muộn nhất là cuối tháng nhất định sẽ trở về. Nếu về muộn thì tiệc chúc mừng Hề Hề của chúng ta phải làm sao đây…..”

———

Kết thúc

Hôm thi đại học, mẹ Thành cố ý xin nghỉ hai ngày, cho dù Thẩm Vân Hề thuyết phục thế nào thì vẫn muốn đưa cô và Thành Ngự tới trường.

Thành Ngự và Thẩm Vân Hề thi ở hai trường khác nhau, một Đông một Tây, đường tới trường cũng khác nhau.

Tiến vào phòng thi, trong đầu Thẩm Vân Hề không nghĩ gì cả, cảm xúc lo lắng và thấp thỏm cũng không có, lặng lặng ngồi yên chờ đợi, tiếng chuông bắt đầu thi vang lên liền cúi đầu chuyên chú giải đề.

Ba năm mài kiếm, hai ngày này chính là kiểm nghiệm thành quả.

Cuối cùng cũng thi xong, cổng trường vẫn là biển người tấp nập như cũ, nơi nơi đều là phụ huynh đang nhón chân chờ con mình.

Thẩm Vân Hề đã có kinh nghiệm, linh hoạt xuyên qua đám người chen chúc tới ven đường.

Khi nhìn thấy cha Thành và mẹ Thành mỉm cười vẫy tay với mình, trong nháy mắt, Thẩm Vân Hề đột nhiên cảm thấy mũi có chút ê ẩm, nước mắt suýt chút nữa rơi ra.

Không phải khổ sở, không phải thương cảm, có thể là một loại cảm động, cũng có thể là một loại cảm xúc như trút được gánh nặng.

Thi đại học kết thúc, tiếp theo chính là họp lớp chia tay.

Một năm qua, ngày thường đều bận rộn học tập, Thẩm Vân Hề cũng không giao tiếp nhiều với bạn học trong lớp, cô lại chậm nhiệt nên cũng không thân với quá nhiều bạn học.

Bởi vậy khi nhìn một bàn đầy không khí náo nhiệt, cô lại an tĩnh ngồi đó ăn, thường quay sang nói chuyện với Hà Hủ, sau đó miễn cưỡng mỉm cười nâng chén nhấp một ngụm rượu khi được bạn học kính rượu.

Thật ra mọi người đều rất đáng yêu.

Thành Ngự ngồi ở một bàn khác.

Nam sinh sau khi tốt nghiệp bắt đầu không còn chút cố kỵ nào, mọi người đều như anh em tốt, tôi một ly, cậu một ly.

Bọn họ còn kết bè kết đảng lôi kéo đi kính rượu thầy giáo, đến cả giáo viên nữ cũng không buông tha.

Bình luận (0)

Để lại bình luận