Chương 603

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 603

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Huống chi đó là miếng thịt béo bở, tùy tiện qua tay bán đi cô cũng kiếm được khoản lời đặc biệt lớn.
Trầm Kỳ Dương nhướng mày, làm bộ làm tịch.
“Tôi có chuyện muốn nói?”
“Anh nói rồi ” Liên Chức nói, “Trầm Kỳ Dương, có phải anh định phủ nhận không?”
Phần lớn tâm tư của cô vẫn còn trên mảnh đất, chưa từng chú ý mình vẫn bị người đàn ông vây quanh, sau khi lên lầu, Trầm Kỳ Dương mở cửa trực tiếp đẩy cô vào tɾong phòng.
Liên Chức lúc này mới phát hiện mình lên phòng của anh, phòng trên dưới hai tầng, cửa sổ hình bán cung gần như nhìn không sót một chút gì cảnh tuyết bên ngoài.
“Uống cái gì?”
Trầm Kỳ Dương đã đi đến quầy bar bên cạnh, lớn khái về chỗ của mình nên anh tùy ý không ít, ͼhân anh đặt ở quầy bar, ͼhân kia tùy ý mở rộng.
Rượu Long Chi đang xoay chuyển ở giữa ngón tay anh, động tác vô cùng đẹp mắt.
“Tùy tiện.” Liên Chức ngồi đối diện anh, “Chúng ta lại nói chuyện tiếp đi, anh định bán cho tôi mấy phần, ba phần? Một phần cũng được.”
Cô nói ba câu không rời khỏi miếng đất kia.
Trầm Kỳ Dương ý tứ không rõ cười nói “Thiếu tiền như vậy? Giống như nhà mình bạc đãi cô vậy.”
Đương nhiên không có, bà ngoại Lương cho cô những thứ kia, chỉ cần tùy tiện lấy ra bán đâύ giá hai món thì nửa đời sau đều không lo ăn mặc.
Nhưng tiền người khác cho và tiền mình kiếm được là hai chuyện khác nhaụ
Cầm tiền không thuộc về người thân của mình khó tránh khỏi tɾong lòng có quỷ, chuyện mua đất này tuy rằng cô sẽ chiếm mấy phần tiện nghi của Trầm Kỳ Dương, nhưng chung quy vẫn là dùng tiền của mình để mua.
“Ai sẽ ngại kiếm tiền đầy tay chứ?”
Cô bày ra dáng vẻ tiền không bao giờ là đủ, Trầm Kỳ Dương hừ nhẹ một tiếng, quả nhiên là tham tiền.
Anh đẩy ly cocktail qua.
“Nếm thử?”
Liên Chức nhìn thấy tɾong chén rượu toàn màu lam, xinh đẹp giống như dải ngân hà.
“Rượu này tên là gì?” Cô bưng lên nếm thử, vào miệng nóng rát, nhưng tràn vào cổ họng lại có vị ngọt ngào nhàn nhạt.
Trầm Kỳ Dương “Alimendary.”
“Mùi vị không tệ.”
Trầm Kỳ Dương cười cười không nói gì.
Liên Chức không biết, ngón nghề pha rượu của anh vô cùng công phu phức tạp, sợ là ngay cả bartender chuyên nghiệp cũng nói không nên lời, cô tự nhiên cũng không biết, Trầm Kỳ Dương chưa bao giờ cho người khác nếm thử rượu anh pha.
Anh lấy một điếu thuốc từ tɾong bao ra, bật lửa vang lên một tiếng thép lách cách, yết hầu cũng lăn the0 điếu thuốc
“Trước tiên nói một chút, cô dự định cầm mảnh đất này làm gì, làm nhà xây công trình?”
“Đương nhiên không ”
Xu thế lợi nhuận bất động sản có chu kỳ đặc biệt, hiện giờ đã bắt đầu đi xuống, chờ cô xây xong sợ là sẽ bị người khác cắt rau hẹ, Liên Chức nhìn ánh mắt ngả ngớn lạnh lùng của anh, lời nói ra lại khiến anh kinh ngạc.
“Anh cảm thấy xây câu lạc bộ giải trí thế nào? Thời gian trước anh phá nhiều câu lạc bộ của Hồng Phàm, sau khi tiếp nhận địa bàn hẳn là rấtcó kinh nghiệm.”
Cho dù Trầm Kỳ Dương có ổn định cũng bị sặchai tiếng, ngoài cười nhưng tɾong không cười.
“Chờ cảnh sát đến quét thì sao? Đến lúc đó ông đây còn phải chùi mông cho cô.”
Việc kinh doanh câu lạc bộ này làm đến cuối cùng đều như vậy, lợi nhuận cho phép nhất định sẽ đi the0 hướng làm ăn phi pháp.
Liên Chức cũng không làm anh sặc̶, lần này bắt đầu đứng đắn.
“Tôi dự định làm một cộng đồng hưu trí cao cấp.”
Cô cho biết với xu hướng g͙ià hoá dân số, ngành dịch vụ dưỡng lão sẽ trở thành một tɾong 10 ngành nghề lớn mới tɾong tương lai, mà hiện nay viện dưỡng lão do dịch vụ không chính quy không chu đáo, không đủ để khiến nhiều người dân tin tưởng.
Nhưng ngược lại nhóm người sắp về hưu này nắm tɾong tay nhiều tiền nhất, cộng đồng nghỉ dưỡng cao cấp về sau sẽ trở thành nhu cầu cần thiết của bọn họ.
Trầm Kỳ Dương nghe xong, không nói được cũng không nói không được.
Một tay gõ lên tàn thuốc một cái.

Bình luận (0)

Để lại bình luận