Chương 70

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 70

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mưa đã tạnh từ sáng, nhưng không khí vẫn còn ẩm ướt, mang theo mùi đất nhàn nhạt. Ngôn Trăn đứng trước cổng trung tâm thương mại, tay cầm một ly trà sữa, đôi mắt lướt qua dòng người qua lại. Cô đang chờ Tưởng Nghi, nhưng bạn cùng phòng lại nhắn tin báo bận việc câu lạc bộ, hẹn sẽ đến muộn nửa tiếng. Ngôn Trăn chán nản, cắn ống hút, thầm nghĩ không lẽ phải đứng đây làm “cây cảnh” thêm một lúc nữa.
Đúng lúc này, một chiếc xe màu đen bóng loáng dừng lại bên lề đường. Cửa sổ xe hạ xuống, để lộ gương mặt quen thuộc của Trần Hoài Tự. Anh mặc áo sơ mi trắng, cổ áo mở hai nút, trông vừa thoải mái vừa mang chút khí chất lạnh lùng. Đôi mắt đen nhánh liếc nhìn cô, giọng nói bình thản vang lên: “Ngôn Trăn, em đứng đây làm gì? Làm người mẫu quảng cáo trà sữa à?”
Ngôn Trăn nhướng mày, hừ nhẹ: “Trần Hoài Tự, anh đúng là có tài xuất hiện đúng lúc để chọc tức tôi. Tôi đứng đây chờ bạn, liên quan gì đến anh?”
“Chờ bạn?” Anh nghiêng đầu, ánh mắt lướt qua ly trà sữa trong tay cô, khóe môi khẽ cong lên, “Chờ bạn mà đứng dưới nắng thế này, không sợ đen da à? Đại tiểu thư như em không phải lúc nào cũng mang ô che nắng sao?”
Cô tức tối, giơ ly trà sữa lên như muốn ném vào anh: “Anh quản tôi! Mà này, anh dừng xe ở đây làm gì? Đừng nói là cố ý đi ngang qua để chế giễu tôi nhé.”
Trần Hoài Tự không trả lời ngay, chỉ ra hiệu bằng ánh mắt về phía ghế phụ: “Lên xe đi. Tôi đưa em đi đâu đó cho đỡ chán, đứng đây mãi cũng chẳng có gì hay.”
Ngôn Trăn cau mày, nhìn anh đầy nghi ngờ: “Anh tốt bụng vậy sao? Không phải lại có ý đồ gì chứ? Tôi nói trước, tôi không dễ bị lừa đâu.”
Anh bật cười, âm thanh trầm thấp vang lên trong không gian nhỏ của xe: “Ý đồ? Ngôn Trăn, em nghĩ tôi rảnh rỗi đến mức đi bày mưu tính kế với em à? Lên xe, hay là muốn tôi xuống bế em lên?”
Câu nói cuối cùng khiến mặt Ngôn Trăn nóng bừng. Cô trừng anh, nhưng nghĩ đến việc đứng chờ thêm nửa tiếng dưới cái nắng gay gắt, cuối cùng vẫn bất mãn mở cửa xe, ngồi vào ghế phụ. “Hừ, coi như tôi cho anh cơ hội làm tài xế. Nhưng mà, đi đâu thì tôi quyết định!”
Trần Hoài Tự không phản đối, chỉ liếc cô một cái rồi khởi động xe. Ngôn Trăn nghiêng đầu, nhìn sườn mặt góc cạnh của anh, bất giác nhớ lại lần trước ở diễn đàn kinh tế, khi cô vô tình làm đổ nước lên tài liệu của anh. Lúc đó, anh không những không trách cô mà còn lên tiếng bênh vực trước mặt Tina. Nghĩ đến đây, cô khẽ bĩu môi, thầm nghĩ: “Giả tạo, chắc chắn là muốn lấy lòng anh trai mình thôi.”
“Đang nghĩ gì mà nhìn tôi chằm chằm thế?” Giọng nói của Trần Hoài Tự đột nhiên vang lên, kéo cô ra khỏi dòng suy nghĩ.
Ngôn Trăn giật mình, vội quay đầu nhìn ra cửa sổ, giọng điệu cứng nhắc: “Ai nhìn anh? Tôi đang ngắm cảnh bên ngoài!”
“Ừ, cảnh bên ngoài đúng là đẹp.” Anh nhàn nhạt đáp, nhưng ngữ khí rõ ràng mang ý trêu chọc. “Nhưng mà, em định đi đâu? Hay là cứ để tôi chọn?”
Ngôn Trăn bĩu môi, suy nghĩ một lúc rồi nói: “Đi công viên trò chơi! Tôi muốn chơi tàu lượn siêu tốc, lâu rồi không đi, hôm nay tâm trạng không tốt, cần xả stress.”
Trần Hoài Tự khẽ cau mày, liếc cô: “Công viên trò chơi? Em chắc chứ? Không phải loại người vừa lên tàu lượn đã hét đến khản cổ sao?”
“Anh đừng có xem thường tôi!” Ngôn Trăn hất cằm, “Tôi chơi tàu lượn từ nhỏ, chưa bao giờ sợ. Anh thì sao? Đừng nói là không dám chơi, tôi không muốn đi với người nhát gan đâu.”
Anh cười nhạt, không đáp, chỉ tăng tốc độ xe hướng về phía công viên trò chơi lớn nhất thành phố.
________________________________________
Khi hai người đến nơi, công viên trò chơi đang đông nghịt người, không khí náo nhiệt với tiếng nhạc và tiếng cười nói rộn ràng. Ngôn Trăn hứng khởi kéo Trần Hoài Tự đến quầy vé, mua hai vé vào cửa. Cô nhìn anh, khiêu khích: “Trần tổng, anh dám chơi hết các trò mạo hiểm với tôi không? Nếu bỏ cuộc giữa chừng, phải gọi tôi là ‘đại tiểu thư’ cả tháng!”
Trần Hoài Tự nhìn cô, ánh mắt thoáng chút ý cười: “Ngôn Trăn, em đúng là không bao giờ chịu thua. Được, tôi chơi với em. Nhưng nếu em bỏ cuộc trước, thì sao?”
Cô ngẩng cao đầu: “Tôi? Bỏ cuộc? Không có chuyện đó! Nếu tôi thua, tôi… tôi sẽ làm tài xế cho anh một ngày!”
“Thành giao.” Anh gật đầu, ánh mắt lóe lên tia giảo hoạt.
Trò chơi đầu tiên là tàu lượn siêu tốc cao nhất công viên, với những vòng xoáy và đoạn rơi tự do khiến người ta thót tim. Ngôn Trăn hào hứng xếp hàng, nhưng khi nhìn thấy đoàn tàu lao xuống từ độ cao hàng chục mét, cô bất giác nuốt nước bọt. Trần Hoài Tự đứng bên cạnh, bình thản như không, thậm chí còn ung dung kiểm tra điện thoại.
“Anh không sợ à?” Ngôn Trăn nhịn không được hỏi.
“Sợ thì có giải quyết được gì?” Anh nhướng mày, “Cứ chơi đi, hét to một chút là hết sợ.”
Ngôn Trăn hừ lạnh, nhưng khi ngồi lên tàu, tay cô vô thức nắm chặt thanh chắn. Tàu bắt đầu chuyển động, từ từ leo lên đỉnh cao nhất. Cô liếc sang Trần Hoài Tự, thấy anh vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên, thậm chí còn quay sang nhìn cô, khóe môi cong lên: “Sẵn sàng chưa, đại tiểu thư?”
Chưa kịp đáp, tàu lao xuống với tốc độ chóng mặt. Ngôn Trăn hét lên, tiếng thét hòa vào tiếng gió và tiếng cười của những người xung quanh. Cô nhắm chặt mắt, cảm giác tim như muốn nhảy ra khỏi l*иg ngực. Khi tàu dừng lại, cô thở hổn hển, tóc tai rối bù, quay sang trừng Trần Hoài Tự: “Anh… anh không hét lấy một tiếng à?”
Anh nhún vai: “Chẳng có gì đáng hét.”
Ngôn Trăn tức đến nghiến răng, quyết tâm không để thua. Cô kéo anh đến trò tiếp theo – nhà ma quái vật. Trong không gian tối om với những âm thanh rùng rợn, Ngôn Trăn ban đầu còn mạnh miệng, nhưng khi một bóng ma đột nhiên nhảy ra, cô giật mình, theo bản năng túm lấy cánh tay Trần Hoài Tự, gần như dán sát vào người anh.
Trần Hoài Tự khẽ nghiêng đầu, giọng nói mang ý cười: “Không phải em nói không sợ sao? Giờ thì thế nào, muốn tôi cõng em ra ngoài à?”
“Anh im đi!” Ngôn Trăn xấu hổ, nhưng tay vẫn không buông. Cô cảm nhận được hơi ấm từ cánh tay anh, bất giác thấy an tâm hơn. Khi ra khỏi nhà ma, cô vội vàng buông tay, giả vờ bình tĩnh: “Chỉ là phản xạ thôi, đừng nghĩ nhiều!”
“Ừ, phản xạ.” Anh gật đầu, nhưng ánh mắt rõ ràng không tin.
Sau vài trò chơi, Ngôn Trăn bắt đầu thấm mệt, nhưng vẫn cố chấp không chịu nhận thua. Cô kéo Trần Hoài Tự đến vòng quay ngựa gỗ, nghĩ rằng ít nhất trò này nhẹ nhàng, không mất mặt. Hai người ngồi lên những con ngựa gỗ được trang trí lộng lẫy, ánh đèn lung linh chiếu lên gương mặt cả hai. Ngôn Trăn nhìn Trần Hoài Tự, bất chợt cảm thấy cảnh tượng này có chút… kỳ lạ. Một người đàn ông lạnh lùng như anh lại ngồi trên ngựa gỗ, trông vừa buồn cười vừa… đáng yêu.
“Anh thấy buồn cười lắm à?” Trần Hoài Tự đột nhiên lên tiếng, bắt gặp ánh mắt cô.
Ngôn Trăn vội quay đi: “Không có! Tôi chỉ nghĩ… anh ngồi đây trông không hợp lắm.”
“Vậy à?” Anh nghiêng người, tiến gần hơn một chút, giọng nói trầm xuống, “Thế em nghĩ tôi hợp với cái gì? Ngồi trong phòng họp hay lái xe đưa em đi khắp nơi?”
Ngôn Trăn nghẹn lời, cảm giác tim đập nhanh hơn. Cô hắng giọng, cố làm ra vẻ tự nhiên: “Tôi thấy anh hợp với việc… bị tôi chọc tức cả ngày!”
Trần Hoài Tự bật cười, không đáp, chỉ lặng lẽ nhìn cô. Ánh mắt anh sâu thẳm, như muốn nói điều gì đó, nhưng cuối cùng chỉ khẽ lắc đầu, quay đi.
Khi vòng quay dừng lại, Ngôn Trăn đột nhiên cảm thấy có chút tiếc nuối. Cô bước xuống, quay sang nhìn Trần Hoài Tự: “Này, hôm nay… coi như anh không tệ. Nhưng đừng nghĩ tôi sẽ cảm ơn anh!”
Anh dừng bước, nhìn cô với vẻ mặt khó đoán: “Ngôn Trăn, em không cần cảm ơn. Nhưng lần sau muốn đi đâu, cứ nói thẳng, đừng đứng ngoài đường làm ‘cây cảnh’ nữa.”
Cô ngẩn ra, rồi hừ nhẹ: “Ai cần anh quan tâm!”
Nhưng khi quay đi, khóe môi cô bất giác cong lên. Trong lòng cô, hình ảnh Trần Hoài Tự hôm nay dường như… không đáng ghét như cô vẫn nghĩ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận