Chương 76

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 76

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trần Hoài Tự ném khăn mặt, một tay ôm lấy bả vai cô, để cô gối lên khuỷu tay mình. Tay kia thăm dò bên trong đùi cô, nhẹ nhàng chạm vào hai cánh hoa ở dưới nước, dùng đầu ngón tay mở ra, trong tiếng thở dốc dồn dập của cô, hơi dùng sức ấn âʍ ѵậŧ một chút.
Ngôn Trăn rêи ɾỉ ra tiếng.
“ Có phải ở đây không? ” Anh hỏi.
Kɧoáı ©ảʍ ăn mòn lý trí của cô, ánh mắt cô cũng như gương trong phòng tắm, giăng kín một tầng sương mù, ” A…. Thật thoải mái… Lại sờ một lần nữa…”
Anh nắm lấy âʍ ѵậŧ kia, không ngừng vuốt ve, rất nhanh hạt đậu nhỏ mẫn cảm được xoa no đủ, sưng cứng dựng thẳng lên.
Tất cả âm thanh, động tác đều bị che dấu ở dưới nước, chỉ có thể nhìn thấy cánh tay của anh không ngừng khuấy động trên mặt nước, lay động gợn từng vòng sóng.
Một lần nữa, anh một bên nhấn hạt đậu, một bên dùng lòng bàn tay vỗ về miệng huyệt, dòng nước cũng theo động tác của anh tạo thành một lực, mãnh liệt đánh sâu vào chân tâm của cô, Ngôn Trăn nhịn không được kêu lên một tiếng, tiểu huyệt phun ra sóng lớn dâʍ ŧᏂủy̠, rất nhanh bị nước ấm trong bồn tắm nuốt chửng.
Cô cao trào..
Kɧoáı ©ảʍ chớp nhoáng kia tấn công kịch liệt, cô thất thần thở dốc hồi lâu, mới chậm rãi lấy lại tinh thần.
Trần Hoài Tự rút tay về, quần áo trên người đã sớm bị nước bắn ướt đẫm, nhưng anh cũng không để ý, chỉ cúi đầu nhìn vẻ mặt của cô, sau đó hỏi: ” Còn muốn không? ”
” Không cần, tôi mệt mỏi…” Ngôn Trăn tựa vào trong ngực anh, hiển nhiên có chút buồn ngủ, cao trào làm hao tổn tinh lực, lông mi dài của cô khẽ buông xuống, chớp chớp hai cái, cứ như vậy mà ngủ thϊếp đi.
Trần Hoài Tự bế cô từ trong nước lên, túm khăn tắm lau thân thể cho cô, lại cầm lấy áo choàng tắm bao lấy đường cong xinh đẹp của cô, đi nhanh vài bước, nhanh chóng nhét vào trong chăn.
Mặc dù là thời cơ tốt, nhưng Trần Hoài Tự cũng không có ý định lợi dụng tình huống này.
Khuôn mặt khi ngủ của cô rất yên tĩnh, đẹp mắt, hai má còn vì hơi nóng bốc lên vừa rồi mà đỏ bừng, anh nhìn một hồi, nhịn không được chạm vào môi cô, vốn chỉ muốn lướt qua rồi dừng lại hôn một hồi, nhưng xúc cảm cánh môi mềm mại làm cho phản ứng hạ thân của anh càng thêm mãnh liệt.
Anh chỉ có thể từ bỏ, đứng dậy, đưa tay nhéo má cô, thấp giọng uy hϊếp: ” Em chờ đó cho tôi. “
Ngôn Trăn trở mình, không hề cảm thấy mình sắp gặp nguy hiểm.
Trần Hoài Tự đứng dậy đi vào phòng tắm, chỉ có thể tự mình giải quyết du͙© vọиɠ bị cô trêu chọc.

Bình luận (0)

Để lại bình luận