Chương 77

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 77

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chiếu, chăn mỏng, quạt đặt bên cạnh.

Giang Ninh gật đầu, ánh mắt rũ xuống, gần như muốn ngủ thiếp đi

Hai chữ kia khiến Chu Liệt sững sờ tại chỗ.

Cô được Chu Liệt bế trở về giường, sau khi nằm xuống, chăn mềm mại một lần nữa nhét vào trong ngực anh.

Tắt đèn, ngay sau đó Chu Liệt cũng lên giường.

“Ở đây khó chịu sao?”

Lần này anh còn chưa kịp vươn tay, Giang Ninh chui vào trong ngực anh trước.

Cô nửa tỉnh nửa mơ, nhẹ nhàng lẩm bẩm: “A Liệt, em khó chịu quá.”

Giang Ninh thật sự mệt mỏi.

Chu Liệt ôm cô, lòng bàn tay rộng lớn vươn qua, một tay trùm lên bụng dưới của cô, nhẹ nhàng bắt đầu xoa.

Nhiệt độ trong không khí thay đổi rất nhanh, nhưng chăn đệm trên giường vẫn chưa kịp thay.

“Ở đây khó chịu sao?”

Người đàn ông này luôn có thể dễ dàng kích thích dây thần kinh mẫn cảm của Chu Liệt.

“Ngoại trừ khó chịu, có đau không?”

Nhưng mà…

“Có cần uống thuốc không?”

Ngay cả kể chuyện trước khi đi ngủ cũng không cần nghe. Nằm trên giường, ngoan ngoãn đắp chăn nhỏ.

Anh đi qua, nhẹ nhàng đánh thức Giang Ninh, “A Ninh, em tỉnh lại đi, đứng dậy trước một chút, anh đi thay khăn trải giường đã.”

Nhiệt độ trong lòng bàn tay liên tục truyền đến, làm giảm bớt cơn đau nhức ở bụng dưới của Giang Ninh.

Người đàn ông lo lắng, hết cái này đến cái khác

Nhưng giọng nói mềm mại của người phụ nữ đã sớm biến mất. Chỉ có từ ngực anh truyền ra tiếng hít thở nhợt nhạt.

Lòng bàn tay Chu Liệt rất lớn nhưng rất nóng, khớp xương ngón tay thon dài rõ ràng.

Cánh tay nhẹ nhàng đong đưa. Từng chút một, đảo quanh rốn Giang Ninh.

Giang Ninh ngủ trên chiếu, cả người rét run nên chỉ có thể bất lực nắm chặt chăn mỏng đắp trên người.

Nhiệt độ trong lòng bàn tay liên tục truyền đến, làm giảm bớt cơn đau nhức ở bụng dưới của Giang Ninh.

Anh Chu.

Có tác dụng còn tốt hơn so với uống thuốc.

Chu Liệt nhẹ nhàng xoa xoa, trong bóng tối mở to hai mắt, ánh mắt trong trẻo, vẻ mặt nghiêm túc, trong mắt hiện lên vẻ tự trách

Anh không nên mất kiểm soát. Đặc biệt vào những thời điểm như ngày hôm nay.

Anh biết rõ kỳ kinh nguyệt của Giang Ninh chỉ mấy ngày này.

Nhưng mà…

Cô nhìn thấy bóng dáng Chu Liệt, mơ hồ nghe được hai chữ “Ga giường”.

Từ Thụ.

Người đàn ông này luôn có thể dễ dàng kích thích dây thần kinh mẫn cảm của Chu Liệt.

Giống như…Anh đã trở về hai mươi năm trước đây.

Giang Ninh nhìn bóng dáng bận rộn của anh, hỏi, “Chăn của Tiểu Hành và Tiểu Điềm đã thay chưa anh?”

Vẫn là chàng trai mặc quần áo bẩn, giày rách, ngay cả cơm cũng ăn không đủ no. Bị một cây kem sữa bò, hoàn toàn bóp chết lòng tự trọng và kiêu ngạo của anh.

Giang Ninh gần như mơ màng mở mắt ra.

Ngay cả đêm tân hôn của anh và Giang Ninh cũng có liên hệ mật thiết với người đàn ông này.

Đó là bí mật chỉ có một mình Chu Liệt biết…

Lúc Chu Liệt và Giang Ninh kết hôn, là vào mùa hè.

Năm đó. Chu Liệt 25 tuổi. Giang Ninh 20 tuổi.

Chuyện sửa sang nhà cửa, trong đó Chu Liệt bỏ ra không ít công sức. Thế nên anh cũng được mời, còn ngồi ở bàn chính, không ngừng bị người ta mời rượu.

Năm đó. Chu Liệt 25 tuổi. Giang Ninh 20 tuổi.

Đề tài xoay chuyển một vòng như vậy nhưng chuyển đến trên người Chu Liệt.

Vừa vặn đủ tuổi để kết hôn.

Bữa tiệc đến hơn chín giờ mới kết thúc

“Anh cầm lấy đi, sau khi về nhà ăn cùng Giang Ninh, ăn cái này rất may mắn đấy!”

Chu Liệt đưa tay nhận bánh bao, giọng nói có chút khàn khàn.

Sau khi lĩnh chứng, thì làm tiệc rượu cũng không phô trương, mọi thứ đều đơn giản.

Vừa vặn đủ tuổi để kết hôn.

Nhưng khi mặt Chu Liệt rũ xuống, không mang theo ý cười chút nào, làm cho người ta muốn nhượng bộ.

Nhưng vì một số lý do nào đó, đêm tân hôn chính thức của hai người họ là vào mùa đông nửa năm sau.

Và trong khoảng thời gian nửa năm đó.

Cặp vợ chồng mới cưới, mỗi đêm nằm trên cùng một giường… Nhưng lại chưa chạm vào nhau.

Bình luận (0)

Để lại bình luận