Chương 8

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 8

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chu Tĩnh Vũ sững sờ một lúc, giọng điệu như vậy trước đây anh đã từng nghe, đó là cách mẹ anh thường nói với ba anh trước khi hai người họ qua đời.

“Khi nào ga giường khô tôi sẽ lấy vào giúp cô.” Anh không từ chối hộp cơm mà Thành Dao đưa, nhận lấy rồi đáp lại câu này.

Thành Dao khẽ cười, “Cảnh sát Chu, chú ý an toàn.”

Sau khi Chu Tĩnh Vũ rời đi, Thành Dao ngồi ở bàn ăn nhớ lại: Nhắc mới nhớ, nhà anh ấy hình như không có dấu vết nào của việc nuôi chó.

Lúc Chu Tĩnh Vũ quay lại đã là mười giờ.

Anh đi vào phòng bếp, bật ngọn đèn nhỏ phía trên bồn rửa, mở cửa tủ lạnh tìm nước uống thì thấy hộp cơm Thành Dao đưa.

Anh cho hộp cơm vào lò vi sóng, quay hai lần rồi lấy ra, không ngồi xuống mà chỉ đứng dùng đũa gắp, ăn vài miếng là xong.

Chu Tĩnh Vũ nhếch môi: Không đủ. Không rõ là trong dạ dày hay trong trái tim, tóm lại là vẫn không đủ.

Anh ném hộp cơm vào bồn rửa, đi về phía phòng ngủ, ma xui quỷ khiến lại nhìn ra ngoài cửa sổ.

Liếc mắt một cái, hai tay anh đột nhiên siết chặt.

Phòng ngủ căn 505, đèn lại sáng.

________

Thành Dao há miệng thè lưỡi, đầu lưỡi liếm láp trêu đùa trên ngón tay, ngón tay ngọc mảnh mai thâm nhập từng chút một cho đến khi hoàn toàn bị nuốt vào trong miệng. Sau đó, cô rút tay ra khỏi miệng, dùng nước bọt của mình vẽ ra một dấu vết ẩm ướt dọc theo làn da trước ngực, cuối cùng dừng lại trên đầu vú, cọ xát theo vòng tròn, chậm rãi vân vê, kéo nhẹ.

Hôm nay cô không dùng đồ chơi nhỏ mà chỉ dùng hai tay của mình, một tay nhào nặn ở phía dưới, tay kia cho vào miệng, hết liếm láp đến phun ra nuốt vào.

Chu Tĩnh Vũ hung ác chửi thề một tiếng, không biết là đang mắng chính mình hay đang mắng Thành Dao.

Anh không ngờ, Thành Dao ban ngày dịu ngoan nhu thuận như vậy lại biến thành thế này vào ban đêm!

Nhưng chân anh không hiểu sao vẫn bất động không chịu đi kéo rèm cửa sổ.

Phòng ngủ không bật đèn, Chu Tĩnh Vũ cứ như vậy đứng ở trong bóng tối.

Quần cảnh phục dồn thành một đống ở mắt cá chân, thắt lưng nằm trên đó như một con rắn rũ rượi.

Máu nóng từ hạ thể vọt lên khắp mặt.

Chu Tĩnh Vũ tưởng tượng mình nhặt chiếc thắt lưng trên mặt đất, tay năm tay mười quất lên mông của Thành Dao, sau đó bóp chặt cổ cô; tưởng tượng côn thịt của mình lao vào trong mật huyệt của cô, điên cuồng đâm thọc; tưởng tượng cô cao trào hét lên, khổ sở cầu xin anh.

Khoảnh khắc bắn tinh giống như vừa tỉnh dậy sau một giấc mơ dài.

Chu Tĩnh Vũ vô cùng ảo não, bụm mặt ngồi trên giường, anh khinh thường chính mình, dục vọng đáng sợ trong nội tâm giống như ma quỷ, càng ngày càng không thể khống chế.

Có lẽ là bắt đầu từ hồi cấp 2, anh cùng gia đình xem một vở hý kịch kháng Nhật, nội dung vở kịch nát bét nhưng trong đó có cảnh “tra khảo nữ tù nhân” để lại ấn tượng không thể phai mờ trong anh.

Nhìn thấy cảnh đánh đòn giả trên TV, lần đầu tiên Chu Tĩnh Vũ cảm thấy hưng phấn tình dục một cách mãnh liệt.

Ông bà cha mẹ anh đều là người làm việc chăm chỉ, là người tốt hay giúp đỡ mọi người, anh lớn lên trong hoàn cảnh gia đình tràn ngập tình yêu thương, cho nên cái kiểu dâm loạn bạo lực không nói nên lời này khiến Chu Tĩnh Vũ rất xấu hổ.

Trong công việc, anh là đội trưởng Chu nghiêm túc, có trách nhiệm và điềm tĩnh nhất, nhưng đối với bạn gái ở bên cạnh mình, anh không thể kiềm chế được thú tính trong lòng, muốn nhục nhã cô, muốn trừng phạt cô, muốn ở bên tai cô nói lời thô tục rồi yêu cô cho đến chết.

Mà giờ đây, hình ảnh người bạn gái ngày càng rõ nét, đó chính là Thành Dao.

Chu Tĩnh Vũ đấm lên giường một cái để phát tiết, phải chăng anh nên rời khỏi Thành Dao mà trốn thật xa, để không xuất hiện một ngày nào đó trong tương lai, anh sẽ điên cuồng mà xé cô ra thành mảnh nhỏ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận