Chương 81

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 81

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đã quá giờ cơm trưa, ánh nắng gay gắt của tháng Tám như đổ lửa xuống công trường ngổn ngang sắt thép và bê tông. Tuy nhiên, cậu vẫn chưa quay về văn phòng dự án. Những công việc tồn đọng cần xử lý gấp khiến cậu, Hứa Đồng Chu, quyết định đi thẳng xuống nhà ăn tập thể của đội thi công.
Thân phận của cậu hiện tại thuộc phòng Dự án, xét về lý thuyết, điều kiện ăn ở và đi lại đều cao cấp hơn hẳn đám thợ hồ hay công nhân thời vụ. Nhưng cậu, chàng trai xuất thân từ vùng núi Bạc Châu nghèo khó, dường như mang trong mình dòng máu của sự khắc khổ. Cậu không hề tỏ ra kiểu cách hay xa cách như những kỹ sư bàn giấy khác. Việc gì cần kíp, cậu sẵn sàng xắn tay áo lao vào làm, ăn cùng mâm, ngủ cùng lán với anh em công nhân là chuyện thường tình.
Bước vào nhà ăn, không khí oi bức hòa lẫn mùi thức ăn thừa khiến người ta có chút ngột ngạt. Giờ này chẳng còn gì ngon, cậu cầm cái khay inox, múc đại một bát cơm trắng đầy, nhìn sang khay thức ăn đã trơ đáy, chỉ còn lại chút canh cặn lõng bõng nước.
Cậu không phàn nàn, bưng khay cơm ngồi xuống một góc bàn dính đầy dầu mỡ. Có lẽ vì quá đói sau một buổi sáng quần quật bốc vác cây xanh, cậu và vội vài miếng cơm trắng nhạt thếch.
“Này quản đốc Hứa, ăn thế sao trôi?” Một người công nhân lớn tuổi ngồi gần đó thấy vậy, liền đẩy qua một hũ chao (đậu phụ nhí lên men). “Làm tí chao cho đậm vị.”
Cậu ngẩng lên, nở một nụ cười hiền lành, gắp một miếng chao bỏ vào bát, trộn đều rồi trả lại hũ. “Cảm ơn chú.”
Người công nhân kia không vội đi, nán lại lân la bắt chuyện: “Nghe nói năm nay cậu 24 rồi hả? Ở quê các cụ đã giục cưới chưa? Tôi có bà chị họ xa, con gái bả năm nay 23, đang làm kế toán cho xưởng điện tử gần đây, lương lậu khá lắm, cao hơn đám thợ bọn tôi nhiều. Hay là hôm nào tôi mối lái cho hai đứa gặp nhau nhé?”
Cậu khựng lại một chút, miếng cơm trong miệng bỗng trở nên nghẹn ứ. Cậu nuốt khan, ngẩng đầu cười trừ, ánh mắt thoáng chút xa xăm: “Cảm ơn ý tốt của chú, nhưng không được đâu ạ. Ở nhà… cháu đã có người thương rồi.”
Người công nhân nghe vậy thì cười xòa, vỗ vai cậu rồi bỏ đi, để lại cậu ngồi đó với bát cơm trắng trộn chao.
Ai ở cái công trường này mà chẳng biết quản đốc Hứa. Bốn năm trước, cậu được một nhà thầu phụ dẫn từ quê lên, lúc đó người gầy như que củi, chân còn đi tập tễnh, ai cũng nghĩ cậu chẳng làm nên trò trống gì. Vậy mà cậu lầm lì, việc gì cũng học, từ trộn hồ, xây trát đến kỹ thuật cầu đường. Ba năm ròng rã, cậu như con bọt biển hút sạch kiến thức, cộng thêm cái gốc nhà nông am hiểu cây cối, những đề xuất của cậu về mảng xanh hóa công trình luôn khiến các sếp tổng bộ ở Hàng Châu phải gật gù tâm đắc.
Cậu hiếu học, chịu khó, lại thông minh. Chưa đầy một năm đã được công ty cử đi đào tạo, bồi dưỡng lên làm quản lý vườn ươm. Lần này, công ty nhận thầu một dự án lớn, hợp tác với tập đoàn xuất nhập khẩu danh tiếng ở Hàng Châu để xây dựng chi nhánh tại Tô Châu. Cậu được đích thân cử đến đây để phụ trách mảng cảnh quan, vừa là cơ hội học hỏi, vừa là bước đệm để thăng tiến.
Ăn xong, cậu dặn dò tốp thợ vài câu về lịch trình ngày mai rồi lững thững đi về khu nhà ở tạm của phòng Dự án.
Đi ngang qua dãy văn phòng, cậu định đi thẳng về phòng mình thì thấy đèn bên trong vẫn sáng. Cậu cau mày. Lương lậu giờ đã khá hơn, nhưng phần lớn cậu đều gửi về quê trả nợ, trong phòng chẳng có gì đáng giá ngoài mấy bộ quần áo cũ và sách vở. Nhưng ánh đèn sáng trưng kia khiến cậu sinh nghi.
Cậu bước nhanh đến, chưa kịp tra chìa khóa thì cánh cửa đã bật mở từ bên trong.
“Cô làm cái gì trong phòng tôi thế?”
Giọng cậu lạnh tanh, ánh mắt sắc lẹm nhìn cô gái đang ôm đống ga trải giường của cậu trên tay. Cậu lách người bước vào, căn phòng vốn đã chật hẹp nay có thêm một người phụ nữ càng trở nên bí bách.
Chung Tư – cô thực tập sinh được gửi gắm vào tổ của cậu – thấy cậu giằng lấy tấm ga giường thì phụng phịu: “Thì anh bảo muốn giặt ga mà máy giặt chung bị hỏng mãi không sửa. Hôm nay thợ tới sửa xong rồi, em thấy anh về muộn nên định mang đi giặt giúp…”
Cậu ném tấm ga lên giường, ngồi phịch xuống, chiếm lấy chiếc ghế duy nhất trong phòng, giọng điệu mệt mỏi pha chút khó chịu: “Không cần phiền cô, mai tôi tự làm.”
Chung Tư thấy thái độ của cậu thì ấm ức: “Thế sao hôm nay anh đi nghiệm thu cây mà không gọi em? Em đi thực tập chứ có phải đi chơi đâu, anh cứ đi một mình thế thì em báo cáo kết quả kiểu gì?”
Cậu ngước đôi mắt đen láy nhìn cô ta, giọng đều đều: “Hôm nay chỉ là nhập cây mới, toàn bốc vác nặng nhọc, cô ra đấy xem người ta khiêng vác thì học được cái gì? Muốn học thiết kế, phối cảnh thì đợi đến lúc trồng cây.”
Chung Tư vẫn không chịu thua, cô ta ỷ mình là con ông cháu cha, lại có chút nhan sắc nên hay làm mình làm mẩy: “Hứa Đồng Chu, em nói cho anh biết, cậu em gửi gắm em cho anh là để anh chỉ dạy. Anh đừng có giấu nghề. Tốt xấu gì em cũng là dân thiết kế cảnh quan chính quy, anh dắt em theo có khi còn trao đổi được khối thứ, chứ anh cứ lầm lũi với mấy ông thợ hồ thì bao giờ mới khá lên được?”
Cổ áo cậu ướt đẫm mồ hôi, mùi bụi bặm của công trường bám đầy người khiến cậu chỉ muốn đi tắm ngay lập tức. Cậu mất kiên nhẫn phẩy tay: “Được rồi, mai tôi sẽ gọi cô ra công trường. Giờ cô về đi, tôi muốn nghỉ ngơi.”
Cậu cúi đầu, không thèm nhìn cô ta lấy một cái. Ánh mắt vô tình lướt qua gối đầu bị lệch sang một bên, ga giường xộc xệch.
Đột nhiên, cậu bật dậy như lò xo, lật tung cái gối lên. Bên dưới trống trơn.
Cậu quay phắt lại, trừng mắt nhìn Chung Tư: “Lúc cô dọn ga giường, cô có thấy tờ giấy của tôi đâu không?”
“Giấy… giấy gì cơ? Em có thấy gì đâu.” Chung Tư hoảng hồn trước thái độ hung dữ bất thường của cậu.
Cậu không trả lời, lao vào lục tung chăn nệm. Không có. Cậu giũ mạnh cái chăn mỏng. Vẫn không có. Đôi tay cậu bắt đầu run lên, hơi thở dồn dập.
“Rốt cuộc là cái gì? Quan trọng lắm à? Để em tìm cùng…” Chung Tư sợ hãi lắp bắp.
Cậu dừng lại, đứng trân trân giữa phòng, lồng ngực phập phồng kịch liệt. Cậu chỉ tay ra cửa, gầm lên một tiếng đanh gọn:
“Cô cút ra ngoài cho tôi!”
Giọng nói lạnh lẽo như băng đá, chứa đựng sự phẫn nộ bị kìm nén đến cực điểm. Chung Tư sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, vội vàng lùi lũi đi ra cửa.
Cậu lao đến đóng sầm cửa lại. Trước khi cánh cửa khép chặt, tiếng nói của cậu vọng ra, sắc lẹm như dao: “Từ nay về sau, không có sự cho phép của tôi, cấm cô bước chân vào cái phòng này nửa bước!”
Cạch. Tiếng chốt cửa vang lên khô khốc.
Cậu không quan tâm cô ta nghĩ gì, quay người lại, tiếp tục lục lọi điên cuồng. Mồ hôi trên trán rịn ra, nhỏ giọt xuống sàn nhà. Cậu nhớ rõ ràng tối qua trước khi ngủ, cậu còn lấy nó ra ngắm nghía, sau đó gấp lại cẩn thận để dưới gối…
Cậu quỳ sụp xuống sàn, bò rạp người ra, nương theo ánh đèn neon trắng lóa nhìn vào gầm giường.
Đây rồi!
Nó nằm im lìm trong góc tối đầy bụi bặm. Chắc lúc nãy Chung Tư kéo ga giường đã làm nó rơi xuống.
Cậu vươn cánh tay dài, cẩn thận nhặt nó lên như nhặt một báu vật dễ vỡ. Đó chỉ là một trang giấy xé vội từ cuốn vở học sinh, chất giấy đã ố vàng, nhăn nhúm, in hằn dấu vết thời gian và mồ hôi tay của cậu qua bao năm tháng.
Cậu ngồi bệt xuống sàn, dựa lưng vào cạnh giường, run run mở tờ giấy ra. Những dòng chữ viết tay nắn nót, mực bút bi đã phai màu hiện lên trước mắt:
“Gió mùa thu thổi suốt cuộc đời Bây giờ nếm trải hương vị ưu thương Sinh mệnh như dòng sông tuỳ hứng Vội vàng chậm rãi chua chua ngọt ngọt…”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận