Chương 879

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 879

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô chạy mấy bước xuống lầu, chạy qua con đường trong cánh rừng nhỏ, chạy ra cửa bắc Yến Đại.
Một bóng người màu vàng cầm theo ô lẻ loi trơ trọi giống như một con thuyền cô độc, không chút chùn bước xuyên thẳng qua đêm tối.
Ôn Thời Khải gần như hoài nghi mình nhìn nhầm, miễn cưỡng đứng vững, người đi cùng đã đi xa được mấy mét, anh ta vẫn đứng nguyên tại chỗ, ánh mắt nhìn theo phương hướng mà thiếu nữ biến mất.
Nhưng bóng lưng cô quen thuộc đến tận xương tủy như vậy, sao có thể nhận lầm.
Chu Nguyên ở phía trước gọi, bảo anh ta đi nhanh chút.
Ôn Thời Khải lại co cẳng chạy sang một hướng khác.
“Chu Nguyên, các cậu đi trước đi.”
Cửa bắc của Yến Đại được xem như là một chỗ tương đối vắng vẻ, chỗ đó có cây ngô đồng che khuất cả bầu trời, bao phủ ở dưới là mảnh u ám, lúc Lâm Chi Nam đến nơi, chỉ có mấy chiếc xe đỗ ở ven đường.
Lục Nhất Hoài cũng vừa mới đến, từ ghế lái vòng qua, tóc và quần áo bị mưa làm cho ướt đẫm, ngay cả ánh mắt nhìn cô cũng trở nên ướt át trong suốt.
Anh ta gầy
Lâm Chi Nam cầm ô lên, gần như là ngay lập tức đi đến trước mặt anh ta, giúp anh ta che mưa, tầm mắt hai người ở dưới ô lớn giống như sợi tơ quấn giao nhau.
Tay Lục Nhất Hoài cầm ô, hoàn toàn che cho bên Lâm Chi Nam, mưa to giống như trân châu từ dưới mái hiên rơi xuống, chảy vào trong tóc và cổ người đàn ông.
Anh ta mở cửa xe để cô ngồi vào ghế lái phụ.
Vừa lên xe Lâm Chi Nam đã tìm giấy ăn chuẩn bị giúp anh ta lau tóc.
Cửa xe vừa đóng, bàn tay lớn kia lại giữ chặt gáy cô, đưa nửa người cô kéo qua, một tay nâng gương mặt lớn cỡ bằng bàn tay cô, hung hăng cắn mút̼ môi Lâm Chi Nam.
“Ưm…”
Lực đạo trên môi hận không thể nuốt cô vào, tay cầm giấy kia của Lâm Chi Nam bị anh ta nắm trong tay, mười ngón tay đan xen vào nhau.
Đôi mắt thâm đen của anh ta đang nhìn cô ở khoảng cách gần, đang thử thăm dò, sợ hãi cô từ chối.
Cô nghe theo nội tâm mình, nhắm mắt lại, Lục Nhất Hoài cạy mở hàm răng cô, tiến quân thần tốc, giống như trước kia bá đạo càn quét trong miệng cô một cách tùy ý.
Bờ môi Lâm Chi Nam run lên, lưỡi bị Lục Nhất Hoài ngậm vào trong miệng, dường như hồn phách đều bị anh ta hút ra.
Lục Nhất Hoài càng cảm thấy bất mãn, đan tay nắm chặt eo cô, ôm lấy cô. Không gian không lớn, cô ngồi trên đùi anh ta. Đôi môi trải qua bị cắn mút̼, Lâm Chi Nam bị Lục Nhất Hoài làm cho không có chỗ bỏ chạy, hai người song song đổ về phía vô lăng, bên ngoài là tiếng mưa rơi.
Các tiểu tiên nữ có ý kiến gì chúng ta có thể cùng nhau thảo luận, tác giả chưa bao giờ có suy nghĩ kết thúc qua loa, lúc viết đến chỗ chuyện xưa của Đường Văn Thành và Lâm Dao, ta đột nhiên có linh cảm, đồng thời cũng muốn cho Lâm Chi Nam một cái kết hoàn chỉnh, vì thế viết thêm. Ngủ ngon các tiên nữ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận