Chương 894

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 894

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hai tay Ôn Thời Khải đã luồn vào trong áo ngủ của cô, ở bên tai Lâm Chi Nam trầm thấp than thở một tiếng.
“Em chuyên tâm nghe giảng đi, đừng thất thần.”
Ngược lại là anh ta đừng lộn xộn.
Bên tai hô hấp kia vẫn luôn trằn trọc từ vành tai đến lỗ tai, hô hấp nóng rực giống như chen lấn rót vào trong tai cô, phần gáy giống như có vô số lông tơ dựng thẳng đứng.
Thêm nữa là bên hông có hai bàn tay giam cầm, Lâm Chi Nam bừng tỉnh hiểu chính mình giống như cừu non đang ở trên bàn chờ làm thịt.
“Ôn Thời Khải… Anh đừng làm loạn.” Tiếng ngăn cản tràn ra cuống họng biến thành mềm mại, càng giống như lời mời gọi khó mà ức chế được.
Tay anh ta đã cởi quần cô, đi vào thăm dò bên dưới, Lâm Chi Nam tốn công giữ lấy tay Ôn Thời Khải, cả người không nhịn được mà run lên.
“Ưm, anh bị cảm.” Ôn Thời Khải nói “Anh sẽ không làm loạn đâu.”
Mặc dù nói như vậy, nhưng hai ngón tay lại đi vào nơi bị vải che đậy kia, cách quần lót nơi đó đã sớm rỉ ra mật ngọt.
Ôn Thời Khải nhẹ nhàng vân vê, cả người cô giống như bị điện giật vậy, ở trong ngực anh ta mềm nhũn đến không thể tưởng tượng được.
Rõ ràng từng chữ trầm ổn từ loa truyền ra, đi vào trong tai cô lại giống như có ngàn con kiến bò, từng câu từng chữ đều ngứa ngáy.
Chỉ nửa tháng mà thôi, hành động lúc này của anh ta cùng với người đàn ông ngây ngô đêm đó giống như hai người.
Lâm Chi Nam thầm than quả nhiên đàn ông trên giường đều là sói.
Sau tai và lưng như có như không hô hấp và liếm cắn, cộng thêm ngón tay vượt qua tầng vải đi vào bên trong, cô không còn chỗ trốn.
“Nam Nam, em còn đang nghe sao?”
Ôn Thời Khải dán lên tai cô nỉ non.
“Đang… Nghe…” Cô cắn chặt răng.
“Vậy bây giờ đọc đến đâu rồi?” Hai ngón tay của anh ta nhẹ nhàng lấy ra, Lâm Chi Nam giống như nghe được một câu giới thiệu truyền vào trong tai, Ôn Thời Khải hung hăng đỉnh một cái, ý chí mà cô vất vả lắm mới ngưng tụ lại đột nhiên bị anh ta làm cho vỡ vụn, âm thanh yêu kiều tràn ra bên môi, bị nụ hôn của Ôn Thời Khải phong bế.
Ôn Thời Khải đưa tay quay người cô lại, mặt đối mặt, môi kề môi, hơi thở tràn ngập hương vị của anh ta.
Hương vị đó quá mức dễ ngửi, gần đây học về hương liệu, Lâm Chi Nam vô cùng mẫn cảm, đang chuẩn bị hỏi anh ta là hương khí gì, cánh hoa hung hăng bị nghiền một cái.
Lời nói của cô bị kẹt trong cổ họng.
Ôn Thời Khải không cho cô được sung sướng, lặp đi lặp lại cọ xát, chính là không cho cô được thỏa mãn, vì thế lúc Lâm Chi Nam không ngừng vặn vẹo, mặt đỏ bừng đã là tình trạng kiệt sức.

Bình luận (0)

Để lại bình luận