Chương 93

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 93

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bây giờ cô không còn yêu hắn nữa, cho nên cũng không ngần ngại nói ra. Cô thừa nhận bản thân mình những năm đó sống rất ngốc nghếch, vì một người nói thích màu xanh mà đem lòng yêu cả bầu trời.

Sau này cô mới phát hiện ra, họ yêu màu xanh của biển chứ đâu phải màu xanh trên trời. Người vốn dĩ không vô tâm chỉ là tâm của họ chưa từng đặt ở nơi bạn mà thôi.

Chuyện này khiến cho bầu không khí trở nên khó xử, mọi người nhìn cô bằng ánh mắt thương hại. Bọn họ biết cái giá phải trả cho việc yêu người mình không nên yêu là như thế nào, nhìn cô là sẽ rõ.

Có lẽ rất cay đắng, có lẽ chuyện cũ đã qua rồi, có lẽ là vết xước trong tim không ai chữa nổi. Quay đi quẩn lại cũng chỉ có bản thân tự tìm cách chữa lành.

“Em bị dị ứng với hải sản sao?”

“Đúng vậy, trước đây là do tôi cố chấp gượng ép bản thân ăn món bản thân bị dị ứng. Bởi vì tôi nghĩ, chỉ cần ăn một thời gian, cơ thể sẽ tự động thích nghi thôi. Chỉ là… tôi không ngờ, chỉ là bản thân tự lừa mình gạt người mà thôi. Những chuyện gượng ép, đều không có kết quả tốt đẹp.”

Giọng nói buồn bã của Trình Ý vang lên khiến cho Phó Nhược Hằng chìm vào suy tư, hắn cúi đầu ăn miếng tôm trong bát, thì ra cũng không ngon như hắn tưởng tượng.

Hắn cứ nghĩ hắn hiểu cô nhất nhưng thực sự ra tất cả đều là bởi vì cô vì ý thích của hắn mà tạo thành. Cô chưa từng được sống một phút giây nào cho chính cô cả. Cho nên không phải là cô thay đổi, chỉ là cô bây giờ được sống chính bản thân mình mà thôi.

“Làm mọi người không vui, tôi tự phạt một lon.”

Trình Ý nói xong thì liền lập tức uống cạn lon bia bên cạnh chỉ bằng một hớp. Thật không ngờ những năm này Trình Ý lại học được cách uống bia và uống rượu giỏi như vậy. Cô cũng không khước từ khi bị mời rượu.

Mọi người đều ăn uống rất vui vẻ, thì ra cô gọi món lúc mới nãy là cho bản thân mình ăn. Trình Ý vừa uống vừa trò chuyện với mọi người.

“Cô Trình uống khá thật đấy. Tôi đây là đàn ông mà còn uống không lại.”

“Hay là chúng ta chơi trò chơi đi. Trò xoay chai rượu nói thật đi.”

Trình Ý bị mọi người kéo vào cuộc vui, cũng không nỡ từ chối.

“Được.”

“Bây giờ nhé, chai rượu xoay vào ai thì phải chọn nói thật hoặc hành động. Không được thì sẽ phạt rượu, thế nào?”

“Được đó.”

Không ngờ, khi xoay lần đầu tiên lại trúng vào ngay Trình Ý.

“Trình Ý, mối tình đầu của cô là khi nào?”

Phó Nhược Hằng cũng chăm chú nhìn cô, anh cũng rất tò mò, liệu mình có phải là mối tình đầu của cô hay không?

Trình Ý len lén nhìn Phó Nhược Hằng, hồi ức năm nào thoáng chốc ùa về trong tâm trí cô, “Mối tình đầu là năm tôi mười bốn tuổi, lúc đó… trường tôi có một đàn anh khóa trên rất khôi ngô, khiến tôi vừa gặp đã yêu.”

Phó Nhược Hằng thoáng có chút hụt hẫng trong lòng, thì ra mối tình đầu của cô thực sự không phải là hắn. Vậy mà hắn còn có chút hy vọng người đó chính là mình.

“Oa tình yêu thời học sinh à? Chắc anh ấy đẹp trai lắm nhỉ?”

Trình Ý mỉm cười, ánh mắt lấp lánh, không giấu nổi cảm xúc bồi hồi khi nhớ lại.

“Lúc đó cô có tỏ tình với anh ấy không?”

Cô lắc đầu, trong ánh mắt không giấu nổi sự buồn bã, “Không, bởi vì lúc đó tôi rất nhút nhát. Tôi thường xuyên nấu canh giải rượu cho anh ấy nhưng sợ anh ấy phát hiện nên chỉ đặt trên bàn của anh ấy thôi. Sau đó tôi mới phát hiện anh ấy có bạn gái rồi nên tôi chỉ có thể từ bỏ. Có đôi lúc tôi từng nghĩ, nếu như năm đó tôi dũng cảm theo đuổi anh ấy, có phải là kết cục của chúng tôi đã khác rồi không?”

Cô nhìn sang Phó Nhược Hằng, sau đó lại cầm lon bia bên cạnh, uống cạn không sót một giọt nào giống như đang vơi đi chút hoài niệm vậy. Trong lòng không khỏi hoài niệm, nhưng cô cảm thấy có lẽ năm đó không nói ra cũng tốt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận