Chương 94

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 94

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bởi vì căn bản giống như những gì Lâm Tư Hạ đã nói, người mà anh yêu không phải người nấu canh giải rượu cho anh mười năm trước, mà là cô gái anh vừa gặp đã yêu đó.

“Nếu như bây giờ anh ấy vẫn chưa kết hôn, cô có muốn theo đuổi anh ấy không? Biết đâu vẫn còn cơ hội thì sao?”

Cô lắc đầu, nhìn sang phía của Phó Nhược Hằng, giọng nói cô có chút nghẹn, “Không cần đâu. Bởi vì anh ấy đã kết hôn rồi.”

“Lấy cô gái mà anh ta yêu sao?”

“Ừm, lấy người con gái mà cả đời này anh ấy muốn lấy, có lẽ cũng không phải là tôi.”

Trong tim Trình Ý có chút đau nhói, từ lồng ngực truyền đến cảm xúc đã bị cô tận tình che giấu bấy lâu nay. Cô muốn dùng chút gì đó đắng đắng để lấp đầy cổ họng.

Từ lâu Phó Nhược Hằng đã trở thành một cây gai đâm vào tim, vào phổi của cô.

Đến khi rút ra, máu chảy đầm đìa, cũng chưa từng khiến cho cô cảm thấy hối hận.

Ngốc nghếch nhất trong tình yêu có lẽ chính là đem lòng đơn phương yêu một người không nói ra.

Người ta yêu lại thì là hạnh phúc, không đáp lại thì trở thành ly biệt.

Đáng tiếc giữa cô và anh chỉ có thể chọn ly biệt mà thôi.

Có lẽ giống như những lời Lâm Tư Hạ đã nói, đến trước, đến sau không quan trọng. Quan trọng là đến cuối cùng, ai là người ở lại trong tim Phó Nhược Hằng lâu hơn mà thôi.

Phó Nhược Hằng rất tàn nhẫn. Anh cứ thờ ơ làm người qua đường không biết gì. Nhưng sự lạnh lùng của anh có thể giết chết cả một con người.

Đến giờ phút này, đột nhiên cảm xúc trong lòng Phó Nhược Hằng có chút thay đổi triệt để. Cô định cầm lon bia trên bàn lên để uống thì đột nhiên bị Phó Nhược Hằng lấy mất, thay cô uống cạn.

Trình Ý mở to mắt nhìn hành động khó hiểu của Phó Nhược Hằng. Người đàn ông này tâm tư của anh, cô không thể nào đoán được, hai năm trước không đoán được, hai năm sau lại càng không hiểu rõ được.

Mà cũng có lẽ cô chưa từng hiểu anh.

Người đàn ông kia cũng không hiểu mình tại sao lại như vậy, chỉ là nhìn vào mắt cô, hắn cảm thấy tình cảm cô dành cho người đàn ông kia thật sự rất lớn. Hắn có chút ghen tị.

Cuối cùng, Phó Nhược Hằng lại thay cô uống cạn tất cả. Đến lượt của hắn, khi cổ chai vừa xoay vào người Phó Nhược Hằng, mặt hắn đã đỏ gay vì say.

“Phó tổng, nói thật lòng thì anh có cảm thấy khó chịu khi sau này mỗi ngày đều phải đối diện với vợ cũ hay không?”

“Không.”

Nhưng dứt lời theo thói quen, hắn lại đưa bia lên miệng để uống.

“Phó tổng, ai không trả lời được mới uống thôi.”

“À, tôi quên.”

“Anh có còn tình cảm với vợ cũ không?”

Khi câu hỏi này được thốt ra, Trình Ý lại không mấy khó khăn trong lòng, cô nghĩ anh sẽ trả lời là không. Bởi vì trong lòng anh, cô chưa từng bước vào thì lấy đâu có tình cảm mà còn với mất.

“Trước đây tôi từng ghét cô ấy, bây giờ lại phát hiện thì ra bản thân không ghét cô ấy như vậy. Nếu như cô ấy muốn thì vẫn có thể giữ quan hệ bạn bè.”

Làm bạn bè ư? Đó chính là lời nói dối ngọt ngào nhất thế gian.

“Lời này sếp Phó đừng nên nói ra thì hơn. Tôi không có thói quen làm bạn với chồng cũ.”

Phó Nhược Hằng nhìn cô, trong lòng đầy rẫy suy tư, cô vẫn một hai muốn vạch rõ quan hệ với hắn như vậy. Xem ra cô rất hận hắn.

Phó Nhược Hằng bỏ đi vào nhà vệ sinh, một nữ nhân viên liền đi đến ái ngại nhìn cô.

“Cô không sợ Lâm Tư Hạ sẽ nghĩ cô muốn quay lại tiếp cận Phó Nhược Hằng sao?”

“Nghĩ gì là chuyện của cô ta, chẳng phải bọn họ đã kết hôn rồi sao? Còn ai có thể giành mất vị trí mợ Phó của cô ta sao?”

Đồng nghiệp nghe cô nói như vậy vội vàng lên tiếng.

“Thực ra… bọn họ vẫn chưa kết hôn.”

Nghe đến đây cô có chút ngạc nhiên. Bọn họ dù sao cũng yêu nhau lâu như vậy. Phó Nhược Hằng vẫn luôn vì không thể lấy được Lâm Tư Hạ mà suốt ngày dằn vặt cô sao?

Bình luận (0)

Để lại bình luận