Chương 95

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 95

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong lúc còn ở bên cạnh cô chẳng phải là anh ta vẫn luôn nghĩ về Lâm Tư Hạ sao?

Vẫn luôn muốn rước cô ta về làm mợ Phó thế vị trí của cô. Bây giờ chẳng phải cô đã chẳng còn là trở ngại giữa bọn họ nữa hay sao?

Tại sao bọn họ vẫn chưa kết hôn?

“Chẳng phải lúc trước yêu thương nhau lắm kia mà, không còn chướng ngại vật là tôi. Tại sao bọn họ lại không kết hôn?”

“Cũng không biết nữa, Lâm Tư Hạ cũng đến làm loạn mấy lần nhưng cuối cùng đều bị Phó tổng dẹp yên.”

Cô không rõ vì sao hai năm sau cô rời đi, bọn họ lại không tiến triển thêm. Chẳng phải cô đã trả cho anh sự tự do mà anh muốn có rồi sao?

“Vậy còn đứa trẻ của bọn họ?”

“Nghe bảo là sinh non, đứa trẻ lại bị bệnh tim, cho nên lúc nào cũng yếu ớt cả.”

Có lẽ đó cũng là nghiệp của bọn họ tạo nên. Vứt bỏ đứa trẻ của cô để vun đắp cho hạnh phúc của bọn họ.

Trong lòng cô có chút thương xót cho đứa trẻ kia, có một người mẹ thủ đoạn như vậy, đó có lẽ là báo ứng của cô ta.

Trình Ý đang đứng ở hành lang nghe điện thoại, người gọi đến là Tống Tri Hành, cậu hỏi cô có cần cậu đến đón hay không?

“Trời khuya rất nguy hiểm, để tôi đến đón chị.”

Nhưng cô lại lắc đầu, cô làm phiền cậu nhiều quá rồi. Hai năm trước cũng nhờ có cậu giải vây, mang cho cô một cuộc sống mới, dạy cho cô biết cách yêu thương bản thân mình.

Phụ nữ không phải chỉ có thể kết hôn và sinh con với người đàn ông mình yêu mà trước tiên phải học cách yêu thương chính bản thân mình. Bây giờ cô đã trở nên xinh đẹp và tự tin hơn trước rất nhiều.

Giống như đã hoàn toàn lột xác thành một con người mới.

“Không cần đâu, tôi tự bắt taxi về được, cậu lo cho tiểu An giúp tôi.”

“Con bé đã ngủ rồi.”

“Trình Ý…” Đột nhiên một bóng lưng đè lên người cô, ôm chặt lấy cô từ phía sau, mùi rượu từ người đàn ông phả ra nồng nặc khiến Trình Ý cảm thấy nặng nề.

“Phó tổng, anh say rồi.”

“Trình Ý, tôi không say. Tôi nhớ cô, cô đừng đi có được không?”

Cô từng nghĩ đến rất nhiều lần khoảnh khắc cô gặp lại Phó Nhược Hằng. Có lẽ sẽ vẫn căm ghét cô, có thể là xem cô như một người xa lạ, nhưng cô chưa từng nghĩ đến, anh lại ôm lấy cô nói những lời ngọt ngào như thế này.

Trình Ý còn tưởng là mình nghe nhầm rồi, nhưng rõ ràng người đang say rượu là anh, đâu phải là cô. Vậy mà tại sao cô lại cảm thấy trái tim mình choáng váng.

“Phó tổng… anh thực sự đã say rồi. Tôi là Trình Ý, không phải là Lâm Tư Hạ.”

Cô muốn thức tỉnh anh, cũng chính là thức tỉnh bản thân mình. Những lần trước anh say rượu, mỗi lần trở về nhà đều là gọi tên Lâm Tư Hạ, giống như là dằn vặt cô vậy.

Lần này lại là gọi tên cô, lại nói anh nhớ cô, cô đừng đi, cô lại cho rằng là mình nghe nhầm rồi.

Trong ấn tượng của cô, anh chưa từng dịu dàng với cô như thế. Mỗi lần đều là tàn nhẫn buông lời khiến cho cô chết tâm. Cho nên lần này cô lại không dám tin là thật.

Cô muốn đẩy anh ra nhưng lại bị anh ôm chặt từ phía sau. Hơi thở anh phả đến nóng bỏng khiến cho Trình Ý phát hoảng, “Tôi không có say. Tôi rõ ràng biết em là Trình Ý, em là vợ của tôi.”

Trình Ý hoảng đến mức cô không phát hiện ra bản thân mình vẫn đang nghe điện thoại của Tống Tri Hành. Từ đầu dây bên kia, Tống Tri Hành nghe thấy giọng của Phó Nhược Hằng. Cậu cảm thấy không ổn chút nào, Phó Nhược Hằng là cái tên mà Trình Ý vẫn luôn không muốn nhắc đến.

Hai năm trôi qua, cậu không biết Trình Ý đã quên được hắn hay chưa? Dù sao cô cũng yêu Phó Nhược Hằng nhiều năm như vậy, cho dù miệng cô nói hận hắn. Nhưng chung quy có yêu thì mới có hận.

Cậu sợ, Phó Nhược Hằng vừa xuất hiện, hai năm của cậu đều trở thành công cốc. Có một điều cậu không muốn thừa nhận, cậu sợ mất đi Trình Ý.

Bình luận (0)

Để lại bình luận